Truyện sex ở trang web truyensextv.org tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang web truyensextv.me là trang web dự phòng của website truyensextv.org, truyện ở đây update muộn hơn so với truyensextv.org tầm một ngày.
truyện xxx
truyện sex
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Nam sinh may mắn

Nam sinh may mắn


Truyện đã hoàn thành
Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv.org, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!

Phần 1

– Yếu rồi, sợ nó chết đấy! – Giọng nói của một gã đàn ông hoang mang nhận định.
– Mẹ kiếp. Thế mà bảo là phục vụ 1 tuần, mới được 5 ngày. – Một gã khác hằn học chửi thề. – Tao còn nhiều trò mới nghĩ ra lắm. Nhìn nó ngon thế này!
– Gọi đến xử lý đi. – Gã còn lại thản nhiên – Nhớ trừ tiền! Cỏ nữa.

Bên tai người nữ sinh văng vẳng những tiếng nói của đám đàn ông mà em không hề biết mặt. Nhưng khi thính giác em nhận ra những giọng nói này chính là của những kẻ đã hành hạ thể xác em bằng đủ thứ trò ác độc và tàn nhẫn, toàn thân em lập tức nổi gai ốc lên vì sợ hãi.

Người nữ sinh thử cựa mình, nhưng toàn thân em dường như đang có cả trăm ngàn bó gai đang siết chặt. Tất cả các dây thần kinh trên thân thể của em đều đã bị tê liệt. Xung quanh em là một màu đen đặc sệt như nhựa đường, không có một chút cơ man nào của ánh sáng dù chỉ là một tia nhỏ nhất.

Người nữ sinh hoảng hốt, hay là đôi mắt em đã bị mù rồi. Em mạnh mẽ thử co tay đưa lên sờ mặt, nhưng phát hiện ra hai tay mình đang bị trói nghiến sau lưng. Đúng lúc đó, có tiếng mở cửa, và những xúc giác chỉ cho em cảm thấy một thứ ánh sáng tràn vào phòng. Nữ sinh nhận ra đôi mắt em đang bị một tấm vải đen bịt chặt, và em đã bị nhốt trong một căn phòng tối không biết từ bao giờ.

Cùng với sự hồi phục của thị giác, thì khứu giác của người nữ sinh cũng đang dần quay trở lại. Em nhận ra một thứ mùi tanh nồng lợm giọng xung quanh mình, là những thứ chất lỏng tồi tệ nhầy nhụa khắp phòng từ cơ thể những kẻ đồi bại kia sau khi lên cơn phát tiết. Và cơn đau đớn từ trên da thịt đang hiển hiện, từ hai bầu ngực đã bị giằng xé, đến vùng thân dưới ê ẩm nhức nhối vẫn đang rỉ nước âm ấm, mà em cũng chẳng đủ ý thức để nhận ra được đó là thứ dịch gì hay chính là máu chảy từ những mô mềm đã bị phá nát.

Tiếng bước chân đi ra đi vào. Xung quanh trở nên yên ắng. Người nữ sinh lắng tai nghe. Đột nhiên, em thấy đau thắt ở cổ mình. Em chới với tay chân. Em không thở được. Một sợi dây mảnh và sắc lẹm đang ra sức siết lấy những mạch máu vùng cổ và đường thở của em. Em muốn kêu lên van xin, kêu lên nhờ cứu giúp… Làm ơn đừng giết tôi, các người muốn gì ở tôi thì hãy làm đi, chỉ cần cho tôi được sống. Tôi sẽ không bao giờ hé răng về những chuyện khủng khiếp này. Tôi sẽ coi tất cả chỉ là một cơn ác mộng. Tôi sẽ tự thanh toán viện phí để hồi phục những chấn thương. Nếu các người cần tiền, tôi sẽ vẽ thêm thật nhiều tranh để bán ở vỉa hè. Chỉ cần các người để tôi về nhà cho tôi tiếp tục sống… Nhưng chút sức lực cuối cùng của em chẳng đủ để khuôn miệng khô khốc nứt nẻ có thể bật ra thanh âm dù chỉ là một tiếng khóc. Sợi dây càng lúc càng thít chặt. Những giác quan mới chỉ xuất hiện trở về ở trong em giờ đây lại đang dần dần tan biến đi.

Điều cuối cùng em cảm nhận được, là từ trong màu đen đặc quánh xung quanh mình, lún phún vọt ra những tia màu sắc loảng loẹt. Màu đỏ, màu hồng, màu xanh dương, màu vàng, màu vàng… Càng lúc càng nhiều, càng lúc càng đậm hơn. Như những chất màu văng ra từ tuýp khi người ta ấn mạnh vào thân vỏ vào trong một chậu nước. Đủ loại màu sắc trong môn hội họa đã đi theo em suốt những tháng ngày ở nơi giảng đường đại học. Em thấy mình chìm dần vào những tia màu với trăm ngàn sắc thái, như một vật hiến tế sau cuối dành cho những vị thần bảo hộ Nghệ Thuật.

“Tôi không muốn chết!”

Bạn đang đọc truyện Nam sinh may mắn tại nguồn: http://truyensextv.me/nam-sinh-may-man/

Ánh nắng chiều muộn màng hắt những tia vàng sẫm cuối cùng qua bức tên hiệu trường Trung Cấp Nghề Cơ Khí V. Trên hành lang vắng vẻ, khô khốc vang lên tiếng bước chân hối hả của một cậu nam sinh lớp 12, vừa đi vừa ngơ ngác kiếm tìm. Trên người cậu vẫn mặc bộ quần áo thực hành của lớp Cơ Khí Ô Tô lấm lem vết dầu mỡ, tấm thẻ bảng tên ghi “Nguyễn Trung Chính” treo xộc xệch một bên ngực trái chẳng buồn điều chỉnh. Điện thoại rung lên báo tin nhắn mới. Chính vuốt màn hình lên. Một tin nhắn đến từ tên danh bạ Tú Anh: “Tớ đang ở đây, Chính ạ!”. Tim cậu ngừng đập một nhịp.

Chính ngước nhìn căn phòng đối diện mình, đó là nhà kho đựng đồ dùng của trường. Sao Tú Anh lại muốn cậu đến đây? Cậu đẩy cửa ghé mắt nhìn vào trong. Căn phòng hình chữ nhật dài hun hút, là một góc tận dụng giữa hai phần của tòa nhà, được Ban giám hiệu Trường sử dụng làm nơi cất những khăn trải bàn, phông bạt, băng rôn, cờ quạt… mỗi dịp Lễ Lạt kỷ niệm gì đó. Cuối phòng có một ô cửa sổ nhỏ, ánh sáng lờ mờ chỉ đủ cho Chính phân biệt những thùng đồ đang xếp bừa bãi bên trong.

Chính đi vào trong phòng, ngập ngừng gọi khẽ:

– Tú Anh? Cậu có ở đây không?

Cánh cửa ra vào sập lại. Một đôi cánh tay nhỏ nhắn mát lạnh ôm choàng lấy Chính từ phía sau. Giọng nói lảnh lót của Tú Anh vang lên sau lưng cậu:

– Cuối cùng tớ cũng được ôm cậu rồi.

Chính sững người, đứng ngây ra. Cậu có thể cảm nhận được hai bầu ngực ấm áp của Tú Anh đang ép vào lưng mình, phập phồng theo từng hơi thở của cô qua lớp áo thun đồng phục thể dục. Lấy hết bình sinh, Chính xoay người lại, và cậu bắt gặp đôi mắt đen láy của Tú Anh đang đắm đuối nhìn mình. Tim Chính đập dữ dội trong lồng ngực. Gương mặt bầu bĩnh trắng hồng của cô gái thoáng ửng đỏ.

– Sao cậu lại… – Chính ngơ ngác, cất lời một cách khó nhọc.
– Vì chỉ có chỗ này, tớ mới có thể ở gần với cậu!

Tú Anh túm lấy gấu áo rồi lột phắt chiếc áo phông ra khỏi người. Trên mình cô chỉ còn lại chiếc áo lót che chắn hai bầu vú tròn đầy. Chính bối rối quay mặt đi, mặc dù cậu vẫn luôn tưởng tượng về phần cơ thể của Tú Anh bên trong những bộ đồng phục mà cô thường mặc, nhưng giờ đây cậu lại không đủ dũng khí để nhìn trực diện. Chính cảm thấy không gian quanh mình như có những ánh chớp lòe, lúc sáng lúc tắt. Chiếc eo nhỏ xíu tưởng chừng như chỉ cần hai gang tay đã đủ ôm vừa. Vòng hông tròn trịa mềm mại bên trên cặp đùi tròn lẳn.

Tú Anh bước về phía Chính. Chính vội lùi lại. Đúng lúc đó, cậu vấp phải một chiếc thùng carton đựng đồ, và ngã dúi dụi ra phía sau, đè lên những chiếc bao vải đựng khăn trải bàn ở góc căn phòng. Chưa kịp định thần, Chính thấy Tú Anh đã nằm trườn lên cậu. Đôi mắt cô tinh nghịch nhìn Chính:

– Sao lại tránh né tớ? Cậu không thích tớ à?

Chính thấy toàn thân mình nóng như có lửa rang. Tất nhiên là cậu thích Tú Anh đến phát điên lên chứ. Tú Anh là hoa khôi của niên khóa 23, tất cả con trai trong trường đều ao ước được lọt vào mắt xanh của cô. Chính đã thích cô từ ngày đầu tiên nhập học, thoáng nhìn thấy hình dáng thướt tha của cô lướt qua cửa sổ lớp mình. Nhưng không hiểu sao lúc này, miệng cậu lại như đang dán keo, không thể mở ra để nói rõ lòng mình cho cô gái hiểu.

Dường như Tú Anh cũng chẳng cần hiểu. Cô dùng hai cánh tay ghì lấy mặt Chính và dán đôi môi anh đào vào môi cậu. Chính đờ người ra. Đôi môi của Tú Anh đúng là có mùi thơm quả anh đào thật, và một vị chua chua ngọt ngọt rất nhẹ ở nơi đầu lưỡi. Thì ra nụ hôn của con gái là như thế. Chính loáng thoáng nghĩ trong đầu. Đã từng xem rất nhiều bộ phim người lớn, đã từng đọc đủ thứ truyện tranh khiêu dâm, nhưng chưa bao giờ Chính tưởng tượng ra cảm giác khi hôn một cô gái lại mềm mại và dịu dàng đến thế.

Cơ thể Chính như có lửa thiêu đốt, cậu bắt đầu thấy cộm cộm khó chịu bên thân dưới mình. Những cảm giác kích thích bắt đầu xâm chiếm lấy quyền điều khiển não bộ của Chính. Đôi bàn tay nãy giờ vẫn rụt rè giữ lễ độ với Tú Anh, bất chợt trở nên bạo dạn siết chặt lấy vòng eo con kiến của cô, và tay kia dần dần lần mò lên phía trên bầu ngực. Chính kéo chiếc áo lót xuống, đôi gò bồng đảo bật ra trước mặt cậu khiêu khích. Môi cậu rời môi Tú Anh, trườn xuống hôn lên ngực cô, và một bàn tay bắt đầu mò xuống khám phá bên dưới thân của cô gái. Những đầu ngón tay Chính cảm nhận được khu vực cấm địa ấy đã ấm nóng, nhầy nhụa từ bao giờ. Cậu xoa nhẹ nhàng hai múi thịt mềm mại. Tú Anh ngả đầu ra phía sau, khẽ thở trong cơn kích thích.

Chính nhẹ nhàng đỡ cho Tú Anh nằm xuống, cậu chồm lên trên thân thể cô, tháo nhanh những chiếc cúc và nhanh chóng cởi bỏ bộ quần áo bảo hộ thô ráp ra. Cậu hấp tấp kéo tụt quần thể dục của cô gái xuống, lôi theo cả chiếc quần lót nhỏ xíu cùng màu trắng. Một thoáng tê liệt khi cậu nhìn thấy tận mắt nơi kín đáo nhất của Tú Anh, giờ đang hiển hiện rõ ràng trước mắt cậu như những bức tranh minh họa trong giờ học giáo dục giới tính ở trên lớp. Chính cầm lấy dương vật của mình, miết qua miết lại dọc theo khe suối nóng hổi đang phập phồng vì đê mê kia.

Chính khẽ đẩy hông. Cậu dễ dàng đi vào bên trong cô gái. Từ nơi hai người gặp nhau ấy, như có một luồng điện được phát ra, chạy dọc khắp cơ thể Chính. Cậu ôm ghì lấy thân thể mềm mịn của Tú Anh, bắt đầu nhấp nhả liên tục. Hai bầu ngực tròn của cô rung rinh theo chuyển động của bờ hông. Những âm thanh vô nghĩa trong cổ họng của Tú Anh khiến Chính càng thêm kích thích. Thì ra chuyện yêu đương giữa người nam và người nữ lại say đắm và mê hoặc thế này. Nhất là cậu lại đang cùng với cô gái mà cậu thầm yêu thích lâu nay.

– Tớ yêu cậu, Tú Anh ạ! – Chính khẽ rên rỉ trong cơn cực khoái đang lan tỏa khắp mọi đường gân thớ thịt. – Tớ chết vì cậu mất thôi.
– Cậu nói gì thể? – Có tiếng Tú Anh hỏi.
– Có cậu, tớ chết cũng được!
– Thật không?

Một giọng nói con gái lạ lẫm khiến Chính bỗng lấy lại ý thức của mình. Chính ngước lên nhìn mặt Tú Anh. Cậu kinh hoàng nhận ra người con gái đang nằm dưới mình không phải là Tú Anh, mà là một cô gái khác lạ mà cậu chưa từng gặp. Gương mặt trái xoan thanh tú, với đôi mắt đen thẳm bên dưới hàng mi rợp u buồn.

Chính hoảng hốt bật người dậy:

– Cậu là ai?

Cô gái kia lập tức nhổm người dậy theo, tay níu lấy cổ Chính, ghé sát mặt cậu thì thầm:

– Có thật cậu sẽ chết vì tớ không?

Chính choàng tỉnh giấc, mồ hôi nhễ nhại mặc dù trời đang ở giữa tháng 2 và nhiệt độ buổi sớm chỉ khoảng mười mấy độ Celsius. Chính ngơ ngác nhìn quanh và nhận ra mình vẫn đang ở trong căn phòng quen thuộc. Thì ra cậu vừa trải qua một giấc mơ. Ánh mắt cậu dừng lại một vệt ướt trên tấm chăn đông xuân mỏng, và cậu ngao ngán hiểu rằng mình lại lặp lại mấy chuyện thiếu kiểm soát như tuổi mới dậy thì.

Chính với lấy chiếc điện thoại trên bàn. Màn hình hiển thị con số 06: 35. Cậu hoảng hốt. Thôi rồi, muộn học rồi! Cậu đã tắt báo thức lúc nào không biết. Chính nhảy ra khỏi giường, túm lấy cái sơ mi đồng phục vắt trên ghế và phi vào nhà tắm. Cậu còn phải đi đón Tú Anh nữa!

Bạn đang đọc truyện Nam sinh may mắn tại nguồn: http://truyensextv.me/nam-sinh-may-man/

Trường Trung Cấp Nghề Cơ Khí V là mô hình trung tâm giáo dục thường xuyên, buổi sáng tổ chức giảng dạy các môn văn hóa bình thường cho học viên, buổi chiều thì đào tạo nghề. Vì đây là trường nghề cơ khí nên trước giờ vẫn chủ yếu là các học sinh nam đăng ký tuyển sinh vào. Nhưng từ khóa 23 của Chính, trường mở thêm ngành May Mặc, và tuyển nữ, nên mới có thêm những bóng dáng nữ sinh dịu dàng xuất hiện trong môi trường ảm đạm toàn mấy tên đực rựa lấm lem quanh năm với dầu mỡ, dây nhợ điện đóm này. Tú Anh là nữ sinh nổi bật nhất khóa 23, cô lại học chung lớp học văn hóa cùng Chính. Và điều may mắn nhất là Chính lại được đón cô đi học hằng ngày chỉ vì nhà Tú Anh ở con phố nằm trên đường tới trường của Chính. Mà có lẽ Tú Anh cũng có thiện cảm với cậu, chứ nếu cô gật đầu, thì cho dù ngược đường cũng sẽ có khối kẻ tình nguyện đến đón đưa.

Nhưng buổi sáng nay, Tú Anh có vẻ hơi căng thẳng khi trông thấy Chính xuất hiện cùng chiếc cub của cậu. Chính đoán rằng cô giận vì cậu đến muộn, mà lại không thể nào giải thích cho sự chậm trễ của mình được. Cả quãng đường, khi Tú Anh lặng thinh không nói gì, thì Chính lại mơ màng nhớ về giấc mơ đêm qua. Chỉ cần nhớ lại, tự nhiên thằng em bất trị của Chính lại ngóc lên. Chết tiệt thật sự. Sao đêm qua Chính lại mơ giấc mơ quái đản như thế được. Ừ thì tối nào trước khi đi ngủ cậu cũng xem vài tập phim hành động Nhật Bản rồi tưởng tượng nữ nhân vật kia chính là Tú Anh, nhưng bao lâu nay có bao giờ cậu mơ thấy cùng cô như vậy đâu. Thêm nữa, cô gái lạ mặt xuất hiện cuối giấc mơ kia là ai? Trông cô ta chẳng giống Akiho Yoshizawa hay là Eimi Fukada mà Chính vẫn hâm mộ lắm, không thể suy luận cậu xem phim của các idol nhiều đến nỗi mộng dâm với họ được. Mà thật ra, cậu còn chưa từng gặp cô gái đó bao giờ.

Chính cứ miên man suy nghĩ mà không để ý một toán hầm hố đang đỗ xe chặn ngay trước mặt mình. Hai bàn tay Tú Anh níu chặt áo Chính. Chính giật mình. Bọn Hùng Chó đang hất hàm nhìn về phía Chính. Chính đạp phanh xe.

– Thế là biết điều đấy! – Hùng Chó nhe răng cười.

Chính căng thẳng nhìn cả đám 4 thằng mà cầm đầu là Hùng Chó, một thằng lưu manh chuyên xin đểu ở khu này không ai không biết. Từ khi vào học cấp 3, mỗi lần đi qua đoạn đường này là Chính lại bị đám đàn em Hùng Chó đập cho một trận nhừ tử, cho đến khi cậu bằng lòng sẽ nộp “phí qua đường” cho chúng nó bằng tiền tiêu vặt mà ông Vinh bố cậu vẫn cho hàng tuần.

– Để… Để chiều về được không. – Chính run rẩy – Bây giờ… em muộn học rồi.

Hùng Chó không đáp, nó liếc nhìn Tú Anh đang hoang mang nép sau lưng Chính, rồi nham nhở cười. Chính và Tú Anh bị 3 thằng đàn em của Hùng Chính lôi vào một quán bia ngay gần đó. Sáng sớm, quán vắng người nhậu, là nơi để đám bậu sậu thuốc men như Hùng chó tụ tập mà khỏi bị người dân để mắt đến.

Cả đám kéo nhau ra gian nhà phía sau cho khuất tầm nhìn. Chính được dắt ra giữa gian, còn Tú Anh đang bị hai gã khóa tay, bịt miệng lại. Hùng Chó ngồi vắt chân lên một cái ghế, hấp háy mắt nhìn Chính, cất giọng ồ ồ.

– Tuần này quên gì không thằng em?
– Em, em không quên! – Chính lắp bắp – Tại vì độ này ông già ít việc, không cho tiền…
– Chú mày nặng nề trình bày quá! – Hùng Chó xua tay – Thế có hay là không?
– Dạ có ạ. – Chính tái mặt, liếc nhìn Tú Anh.
– Có thì nhanh lên! – Hùng chìa tay.
– Cho em mấy ngày…

Hùng Chó đứng phắt lên, giáng một bạt tai vào mặt Chính.

– Địt mẹ! Đùa bố mày à?

Chính ngã dúi dụi ra phía sau. Càng hăng máu, Hùng Chó cứ thế nhằm vào Chính xông tới đấm đá túi bụi. Tú Anh giãy giụa kêu lên ú ớ nhưng không thể làm gì vì cô đã bị hai thằng đàn em giữ chặt.

Hả cơn giận, Hùng Chó ngồi xuống ghé mắt nhìn vào mặt Chính:

– Nghe này, tao cũng chán cứ phải đi thu họ mày thế này lắm rồi. Tao đang ngắm một con dream chiến, mày xoáy cho tao một mớ, tao sẽ tha cho mày.
– Dạ… – Chính hấp háy đôi mắt rớm máu nhìn Hùng Chó, miệng thều thào.

Hùng Chó giơ 2 ngón tay ra.

– Em biết xoay ở đâu? – Chính kinh hãi nhìn Hùng Chó.
– Ông già mày có xưởng nhôm kính oách nhất thị trấn này, chả lẽ vài chục lại tiếc với thằng chống gậy. Mày xoáy đơn giản chứ gì đâu. Hay mày dúi chỗ nào rồi?

Hùng Chó vừa nói vừa đưa ánh nhìn khả ố về phía Tú Anh.

Chính như khóc nấc lên:

– Em không có tiền thật!
– Lì lắm! Tử tế với mày đéo ăn thua!

Hùng Chó đứng dậy, bước về phía Tú Anh. Tú Anh hoảng hốt kêu lên, lắc đầu lia lịa.

– Không, không, không, không…

Hai thằng đàn em hiểu ý đại ca, liền ra sức ấn cô gái quỳ rạp xuống. Hùng Chó kéo cái quần đai chun xuống, lôi cái dương cụ dơ dáy của mình ra và ấn thẳng vào miệng Tú Anh.

Chính trợn mắt gào lên:

– Không được đụng đến cô ấy!

Thằng đàn em còn lại của Hùng sút một phát vào bụng Chính. Chính ôm bụng quằn quại. Cơn đau chẳng khiến Chính mụ mị đi, cậu vẫn thấy rõ mồn một cảnh Tú Anh đang bị bắt quỳ trước thằng đốn mạt kia mà ngậm mút. Nước mắt giàn giụa trên gương mặt xinh xắn của cô. Cánh tay đốn mạt của Hùng túm mớ tóc Tú Anh, ấn đầu cô gái vào hạ bộ của mình theo từng nhịp khoái trá. Hắn rên rỉ sung sướng.

Chính đau đớn nhắm mắt lại. Tú Anh. Tớ xin lỗi cậu. Tớ rất xin lỗi cậu. Tại tớ liên lụy đến cậu. Những lời xin lỗi thống khổ của cậu theo nước mắt chảy ra. Nhưng Tú Anh lại chẳng thể thấy được nỗi đau khổ của cậu khi ấy. Cô vẫn đang bị nhấn chìm dưới cánh tay gân guốc đen đúa kia.

Hùng Chó rú lên một tiếng hả hê, hắn túm đầu Tú Anh và đẩy thật nhanh. Cặp mắt trắng dã của hắn lờ đờ trong cực khoái. Từ khuôn miệng xinh xắn màu anh đào của Tú Anh tràn ra ngoài những bọt trắng đục nhầy nhụa.

– Nuốt! – Hùng Chó trợn mắt nhìn Tú Anh ra lệnh – Nhả ra tao đập chết!

Hùng Chó buông Tú Anh ra. Thân hình cô gái đổ ập xuống sàn. Cặp môi bặm lại, cố gắng nuốt xuống thứ chất lỏng ghê tởm trong miệng mình. Hai mắt cô đỏ hoe, ướt sũng. Hùng Chó quắc mắt liếc nhìn Chính, gằn giọng:

– Lần này chỉ thế thôi đấy, nếu mày còn lề mề nữa thì tao sẽ cho nó sướng ngất luôn đấy!

Bạn đang đọc truyện Nam sinh may mắn tại nguồn: http://truyensextv.me/nam-sinh-may-man/

Chính lếch thếch bước trên con ngõ về nhà, sau khi dắt chiếc cub một quãng đường dài để tìm được một tiệm sửa xe. Con xe bị đám thằng Hùng đập vỡ hết cả mo yếm, vẹo cả vành. Ông chủ tiệm sửa xe đầu phố trông mặt mũi cậu bầm dập, quần áo lấm lem thì chỉ nghĩ rằng cậu bị ngã ở đâu đó, hỏi bâng quơ một câu “Đi đứng kiểu gì mà nông nỗi thế này!” Rồi lụi cũi xem xét chiếc xe hỏng hóc thế nào.

Những bước chân vô thức của Chính đưa cậu băng qua khu chợ con cóc, bỏ qua những chuyện bàn tán của những người bán hàng rau hàng thịt về một vụ chết người nào đó trên thành phố:

– Thấy bảo sốc thuốc chết. Con bé đấy đang là sinh viên trường vẽ, xinh xắn thế mà. Giờ đẻ con gái cũng sợ.
– Con nào cũng lo. Con trai có cái lo con trai. Con gái cũng có cái lo con gái!

Một ông hàng gà vịt ngó ra tếu táo:

– Đã đẻ là phải lo. Các bà không muốn lo thì cứ bảo chồng phụt vào tường là yên tâm nhất!

Chính chẳng bận tâm lắm. Trong đầu cậu vẫn còn nặng trịch việc xoay đâu ra hai chục triệu bạc để nộp cho bọn Hùng Chó. Đầu óc lơ mơ nên cậu không chú ý đến một đống vỏ chăn ga đang từ trong một ngách quẹo ra. Cậu vô tình va phải Bà Đồng trong lúc bà ta lịch phịch xách mớ chăn ga bẩn đem ra tiệm giặt là. Bà Đồng là một mụ già đơn thân, hành nghề bói toán, mê tín dị đoan trong ngõ này. Chẳng ai biết bà ta nói đúng hay sai, nhưng lâu lâu lại thấy một toán người đến đập cửa chửi bới trước sân nhà bà ta vì nghe đâu có chị vợ nào đó tin việc thỉnh một lá bùa chỗ bà sẽ giúp anh chồng trăng hoa chịu an phận ở nhà, hay là có cô gái hàng nào ế khách nghe lời bà ta mà đốt mớ tiền để “giải hạn” mà ế vẫn hoàn ế.

– Cái thằng ranh con! Mắt mày mù à? – Bà Đồng trợn mắt lườm Chính khi Chính va phải bà khiến bà loạng choạng suýt ngã nhưng cậu vẫn cắm cúi đi chẳng thốt ra nổi một lời xin lỗi. – Cái thứ vô học, mẹ mày chết bố mày không dạy được mày à?

Chính đã đi một quãng xa, nhưng khi nghe người đàn bà ngoa ngoắt kia nhắc đến người mẹ mà cậu chưa từng thấy mặt, cậu dừng bước ngoái lại trừng mắt nhìn bà ta. Trong hai con ngươi ánh lên những tia máu vằn vện phẫn nộ. Cậu nhặt một hòn sỏi lên tức tối ném thẳng vào đầu mụ đồng bóng rồi thục mạng bỏ chạy. Bà ta kêu ré lên rồi ngoạc mồm chửi bới ầm ĩ cả khu lên.

– Ơ, Chính! Em bị làm sao thế?

Một giọng nói dịu dàng cất lên cùng lúc với một bàn tay níu Chính lại. Chính định thần nhìn người thiếu phụ trước mặt mình, là chị Phương hàng xóm sát vách nhà cậu. Khi Chính còn nhỏ, ông Vinh vẫn hay gửi Chính ở bên nhà chị Phương mỗi khi ông bận bịu việc ở xưởng và không thể về lo việc cơm nước cho cậu con trai được. Chị đã ngoài 40, nhưng da trắng trẻo và khung người nhỏ nhắn nên trông trẻ hơn tuổi rất nhiều, và vẫn hay xưng chị – em với Chính một cách thân mật.

Chính đang lúng túng không biết nói với chị Phương thế nào thì chị đã trợn mắt nhìn những vệt máu trên mặt, trên áo đồng phục của cậu, vẻ mặt chị lộ rõ lo lắng:

– Sao máu me đầy người thế này? Em bị ngã hay đánh nhau với ai thế?

Không đợi Chính trả lời, chị Phương lôi Chính xềnh xệch đi vào trong nhà. Chị mau mắn lấy bông băng thuốc đỏ ra, vừa lau rửa vết bầm trên mặt cho Chính, vừa thương xót cằn nhằn:

– Lớp 12 rồi, đừng gây chuyện nữa, bố em lại đánh cho đấy.

Sống mũi Chính cay cay khi nghe nhắc đến bố. Chính thở hắt ra hằn học:

– Cần gì làm gì. Em còn thở là đã đáng đánh rồi.
– Em không được nói thế! – Chị Phương nghiêm nghị nhìn Chính – Bố em cũng chỉ muốn em nên người thôi. Sau này em lớn, có con cái rồi, em sẽ hiểu.
– Em chả hiểu gì. Nếu được lựa chọn, chắc ông ấy sẽ chọn mẹ em, chứ không chọn em. Nếu đã hận em như thế, sao không bóp chết em lúc đó cho rồi, nuôi em làm gì!

Chị Phương nghe Chính nói thế thì thở dài ngao ngán. Người xóm này, chẳng ai không biết chuyện bà Lan – mẹ của Chính – đã qua đời vì sinh khó. Khi hay tin, ông Vinh đã kiên quyết nói với các bác sĩ rằng cố gắng cứu vợ mình, ông không cần đứa con trai này cũng được. Nhưng bà Mận đã chọn Chính. Có lẽ vì lẽ đó, ông Vinh cứ nhìn thấy thằng con trai là lại đau đớn nghĩ về cái chết của vợ mình. Mỗi khi say xỉn, ông lại lôi Chính ra chửi rủa không ngớt, cứ như tại Chính là nguyên nhân mà vợ ông chết đi.

– Mẹ em đã đổi sinh mạng của mình cho em, thì em phải sống thật tốt và trân trọng bản thân, không được nghĩ linh tinh thế! – Chị Phương dịu dàng vỗ nhẹ bàn tay Chính.

Lời nói của chị có lẽ không giúp gì cho tâm trạng của Chính lúc này, nhưng đôi bàn tay mềm mại ấm áp của chị lại khiến Chính có thể bình tâm hơn. Lúc này chị đang ngồi sát bên cạnh Chính, đùi chị ép nhẹ vào đầu gối của cậu. Có lẽ với chị Phương, Chính vẫn là một cậu bé mồ côi mẹ mà người hàng xóm đơn thân vẫn gửi gắm nhờ chị chăm sóc, mà không nhận ra rằng cậu giờ đã trở thành một thanh niên cao ngồng với những dấu hiệu của tuổi phát dục. Nhưng không muốn đầu óc mình lởn vởn với những ý nghĩ đen tối với chị Phương, Chính lúng túng đứng dậy, cảm ơn chị vì đã bông băng cho mình rồi hấp tấp chạy về nhà.

Căn nhà của Chính im phăng phắc. Cậu cũng không để tâm nhiều lắm, cậu đã chuẩn bị đủ tâm lý cho cảnh gian phòng khách tuềnh toàng sẽ đầy những bát đĩa vỡ và nồng nặc mùi rượu. Mỗi khi ông Vinh lên cơn say xỉn, ông lại thích đập đồ đạc trong nhà. À thì, trong nhà Chính cũng chẳng còn gì để đập ngoài đống bát đĩa cổ lỗ từ càng ngày càng ít dần. Nếu có chút nuối tiếc, thì cũng chỉ là vì đó là những đồ dùng mà mẹ cậu mua hồi bà và bố Chính mới cưới để trang hoàng cho tổ ấm của mình.

Chính vẫn đang nặng nề trong lòng khi nghĩ về việc Tú Anh đã bị bọn Hùng Chó làm nhục ngay trước mắt mình sáng nay. Khi cậu muốn đến đỡ Tú Anh dậy, cô đã lạnh nhạt gạt tay Chính ra. Cô gái lẳng lặng ngồi dậy, lau sạch mặt mũi, vuốt mái tóc cho gọn gàng, chỉnh trang lại đồng phục của mình rồi điềm nhiên xách cặp đứng dậy. Cô đã gọi một cuốc xe ôm để tới trường, không mảy may hỏi Chính một lời nào. Cũng phải thôi, Chính chua chát nghĩ, nếu không dính líu với cậu, Tú Anh sẽ chẳng phải chịu cảnh này. Chính cũng biết bọn thằng Hùng sẽ không dễ dàng tha cho cậu, cậu phải tìm cách bảo vệ cho Tú Anh. Cậu phải nghĩ cách xoay tiền.

Chính đi vào phòng ngủ của ông Vinh, hướng thẳng đến chiếc két sắt ở góc phòng cạnh đầu giường.

Bạn đang đọc truyện Nam sinh may mắn tại nguồn: http://truyensextv.me/nam-sinh-may-man/

Bên bàn bia, Hùng Chó thoăn thoắt đếm xấp tiền 500k đặt trên bàn, thấy đã đủ, hắn hí hửng ngước nhìn Chính đang ngồi đối diện mình.

– Khá quá thằng em! 20 củ. Đủ rồi nhé.

Vẻ mặt thất thần, Chính uể oải đứng dậy rời đi. Phía sau cậu, đám Hùng Chó cười hô hố đắc ý. Bước ra khỏi quán bia, cậu thấy trước mặt mình bừng sáng. Trong lòng Chính khấp khởi hy vọng. Cậu có thể đến tìm Tú Anh và nói lời xin cô tha thứ được rồi. Bây giờ có lẽ lớp May đã tan học rồi. Cậu sẽ đón Tú Anh về. Cậu sẽ nghĩ cách để bù đắp cho cô gái. Chính muốn nhắn tin cho Tú Anh, thì sực nhớ ra cậu đã để quên ba lô ở trong quán bia. Cậu vội vàng quay trở lại trong.

– Chết vì gái là cái chết êm ái!

Chính khựng lại trước bên ngoài gian phòng nhậu ban nãy. Một giọng nói và tiếng cười con gái rất quen thuộc với cậu đang vang lên ở bên trong. Giọng nói mà cậu vẫn luôn nhớ về. Chính run rẩy từng bước tiến lại gần cửa phòng.

Bên bàn nhậu, Tú Anh đang ngồi trong lòng Hùng Chó, hai cánh tay trắng trẻo ôm lấy cổ hắn, ánh mắt cô nhìn hắn một cách lẳng lơ khêu gợi. Áo sơ mi trên người Tú Anh nới đến cái cúc thứ 3, và một bàn tay đen thủi của Hùng Chó đang xộc vào trong áo mà xoa bóp nhào nặn một bầu vú của cô. Hùng Chó nháy mắt với Tú Anh:

– Cái thằng nhãi đấy cũng lụy tình với em yêu quá nhỉ!

Tú Anh khúc khích.

Một thằng đàn em ngồi cạnh, rót thêm bia vào cốc cho Hùng Chó, rồi liếc nhìn Tú Anh:

– Nếu em yêu mà đi làm diễn viên, chắc chắn em yêu sẽ đoạt giải Oscar!

Tú Anh hấp háy mắt liếc tình với Hùng Chó, rồi hôn chụt lên má hắn:

– Thế thì phải thưởng cho em yêu rồi! Làm em yêu sướng phát ngất như anh nói lúc sáng đi!
– Cái con phò non này!

Hùng Chó cười phá lên, rồi thọc tay vào trong quần Tú Anh xoa nắn. Tú Anh ôm siết lấy cổ Hùng, ngả đầu về phía sau mà rên rỉ. Giọng nói lảnh lót dịu dàng mà Chính luôn mơ tưởng, giờ đây trở thành thứ âm thanh dâm đãng đến ghê tởm. Chính thấy toàn thân mình tê liệt, hai chân cậu như đang đeo đá. Cậu đứng như trời trồng, chứng kiến tận mắt sự đê tiện kia.

Một gã đàn em Hùng Chó phát giác ra sự có mặt của Chính, bật cười:

– Ơ, vẫn chưa về à?

Hùng Chó và Tú Anh ngước nhìn Chính. Trông thấy vẻ mặt căm phẫn của Chính, Tú Anh không chút bối rối, hất hàm với cậu rồi nở một nụ cười:

– Gì thế?

Hai mắt Chính như đang có lửa đốt. Khuôn mặt xinh đẹp của Tú Anh giờ đây như mặt một con rắn hổ đang phình mang chực phun nọc. Thứ nọc đã giết dần giết mòn Chính bao ngày mơ tưởng qua.

Trông thấy hai nắm tay Chính siết chặt thành nắm đấm, Tú Anh phá lên cười:

– Há há. Cậu đừng có nghĩ là tôi thích cậu thật đấy!

Hùng Chó kéo cằm Tú Anh lại rồi hôn ngấu nghiến, tay kia vẫn hùng hổ vần vò bên trong quần cô ta. Tú Anh miệng thở dốc, mắt vẫn liếc nhìn Chính như trêu ngươi. Mấy thằng đàn em của Hùng Chó đứng dậy, hùng hổ lao về phía Chính:

– Thích gì đây? Hay muốn ăn đòn nữa?

Chính bước tới nhặt chiếc ba lô của mình lên rồi vội vã chạy khỏi quán. Sau lưng cậu, tiếng cười dâm đãng của Tú Anh lẫn lộn với tiếng cười của đám lưu manh.

Buổi chiều hôm đó, sau khi được chị Phương băng rửa vết thương, Chính đã về nhà và đi thẳng vào phòng ngủ của bố. Ông Vinh thường hay để tiền hàng trong chiếc két sắt kê đầu giường. Két sắt có mật khẩu, nhưng là một người đơn giản, ông Vinh thường hay đặt chung một mã số cho tất cả mọi thứ xung quanh mình, từ pin điện thoại cho đến tài khoản ngân hàng. Chính là người đã cài đặt pin điện thoại smartphone cho bố, và dĩ nhiên cậu đã từng thử dùng mã số ấy để mở chiếc két sắt của bố mình ra.

Cánh cửa két sắt nặng nề mở ra, đập vào mắt Chính là chiếc túi vải xốp màu xanh đen mà cách đây vài hôm ông Vinh đã đem về. Trong đó là 4 cọc tiền 500k được buộc dây thun gọn gàng ngay ngắn. Vừa đủ số tiền mà Hùng Chó đòi hỏi. Chính nhanh nhẹn buộc cái túi lại. Cậu cần phải làm gì đó để bố không nghi ngờ. Cậu lao đến những ngăn tủ quần áo, lục tung đồ đạc lên. Cậu dùng búa đập vào ổ khóa két sắt cho tung ra giống như bị phá. Cậu lôi mớ giấy tờ trong két ra rồi vứt bừa bãi trên sàn. Thế này mới giống như một vụ trộm. Cậu nghĩ.

Bỗng Chính sững người lại khi cầm đến một xấp giấy tờ của ngân hàng mà cậu liếc qua thấy đó là nội dung thông báo thu giữ tài sản thế chấp với xưởng nhôm kính của bố cậu. Thì ra hơn một năm nay, để cầm cố với tình hình khó khăn, ông Vinh đã đem đất xưởng đi thế chấp. Thời hạn chuộc sổ đã hết, phía ngân hàng họ đã quyết định thu giữ và tiến hành phát mại. Có lẽ bố cậu đã xoay sở bằng mọi phương hướng để có được khoản tiền này. Nhưng cậu không muốn tiếp tục suy nghĩ về những gì bố sẽ phải đối mặt khi trở về và thấy chiếc két rỗng không. Chỉ là một vụ trộm cắp mà, là một sự không ai lường trước được. Còn cậu thì cần phải bảo vệ bản thân, bảo vệ Tú Anh.

Những suy nghĩ bao biện đó giúp Chính có thể tự chạy bộ đến quán bia hơi đầu trấn, nơi tụ tập của đám Hùng Chó. Nhưng số tiền mà cậu bất chấp tất cả đánh cắp từ chính ngôi nhà của mình, lại mua về một sự thật cay đắng. Tú Anh kỳ thực chỉ là một ả nữ sinh ăn chơi lẳng lơ, cô ta ngay từ đầu đã nhắm vào Chính, khi cậu đang mang cái mác công tử ngờ nghệch. Khi tận mắt chứng kiến hai kẻ bỉ ổi kia công khai mút mát nghịch ngợm nhau như thể đang chế nhạo Chính, thì cậu cũng chẳng đủ dũng khí mở miệng thốt ra một câu chửi thề. Cậu chẳng có tâm trạng để ăn thêm trận đòn nữa. Cậu chỉ có thể lẳng lặng nhặt chiếc ba lô của mình lên và bỏ chạy thật nhanh khỏi đó, để ngăn mình bật khóc như một đứa trẻ con yếu ớt đáng thương hại!

Bạn đang đọc truyện Nam sinh may mắn tại nguồn: http://truyensextv.me/nam-sinh-may-man/

Chính lếch thếch trở về nhà. Trong lòng cậu rối bời. Cậu cảm thấy như có một tảng đá lớn đang đè nặng xuống người mình. Có lẽ chị Phương có thể hiểu cho cậu. Cậu muốn kể lể với chị, và nếu được, cậu cũng muốn khóc tu tu cho thỏa ấm ức như khi còn bé. Chị Phương sẽ vỗ về cậu, và nói những lời tích cực khiến cậu thấy nhẹ nhõm hơn, và bớt đi ý nghĩ rằng cậu chỉ là một kẻ vô dụng thừa thãi trên đời này.

Cổng nhà chị Phương chỉ khép hờ không khóa. Bây giờ xế chiều, có lẽ chị đang bận sửa soạn nấu nướng gì đó sau nhà. Chính nhẹ nhàng lách qua cánh cửa và đi vào trong tìm kiếm. Lúc này, điều mong cậu mong chờ nhất là dáng vẻ nhỏ nhắn của chị cùng nụ cười dịu dàng khi nói với cậu “Em có đói không, chị lấy cái gì cho ăn nhé!” Nhưng cửa nhà vắng hoe. Trong nhà điện đóm cũng chẳng bật. Có lẽ chị đang có việc gì đó bận bịu phải chạy ra ngoài.

Chính vừa định quay ra thì cậu nghe thấy một tiếng động lạ từ trong phía phòng ngủ. Cậu lắng tai nghe. Nó giống như tiếng của những con chuột đang rúc rích gặm nhấm cắn xé cái gì đó. Chính nhìn quanh tìm một cái gì có thể dùng được, thấy một chiếc chổi đót chị Phương dựng ở vệ cửa, cậu cầm nó lên. Chính nhón chân thật khẽ đi về phía cửa phòng nhìn vào trong. Trong phòng ngủ, dưới ánh sáng lờ mờ của ánh nắng chiều muộn hắt từ bên ngoài qua khe cửa, dần hiện lên một cảnh tượng kinh ngạc – giống như những đoạn phim mà Chính vẫn thường xem mỗi đêm trước khi đi ngủ. Chị Phương trần như nhộng, đang nằm ngửa giữa hai thân thể đàn ông nhễ nhại mồ hôi. Phía trên đầu chị Phương, một gã trọc đang dạng gối dúi cái dương vật to lớn vào miệng chị. Gã kia người cao cao gầy gầy, lom khom bò giữa hai chân chị mà liếm láp. Âm thanh mà Chính tưởng là tiếng chuột kêu nãy giờ, là tiếng nhóp nhép của những cái lưỡi đang tận hưởng thân thể chị Phương như thế.

Chính sững người lại, rồi vội vàng nép vào tường để tránh bị những người kia phát hiện ra. Tim cậu gióng trống từng hồi. Hồi hộp vì cậu nghĩ mình rình rập chị Phương thế này là điều không đúng đắn, nhưng một phần vì sự tò mò đang thôi thúc kích thích bên trong cậu. Chính ghé mắt nhìn vào trong phòng. Từ góc này, cậu có thể nhìn vào trong một phần của giường ngủ mà kín đáo quan sát chị Phương với hai gã kia.

Phương vừa cầm cái dương vật to lớn kia mà mút mát như người đang ăn kem, chiếc lưỡi uyển chuyển cũng cặp môi mọng ướt át không ngừng kích thích khiến cho gã đàn ông đầu trọc đó căng cứng toàn thân, phải gồng mình lên để không xuất tiết ngay lúc đó. Phía thân dưới Phương thì liên tục bị kích thích bởi cái lưỡi nham nhám điệu nghệ của gã còn lại. Lưỡi gã thứ hai cứ đưa đi đưa lại, càng liếm, dâm thủy của chị càng ra nhiều. Chị thở hổn hển, ưỡn cong người lên trong khoái cảm. Gã đó rít lên một hơi mà nuốt trọn chất dịch ấm nóng đang dồn ứ ra, khiến Phương không chịu nổi, một tay vẫn xoa nắn con cu của gã trọc trong miệng, tay kia vô thức xoa vú mình. Tiếng rên rỉ của chị từ trong cổ họng bị cái dương vật khổng lồ kia chặn lại, nghẹn lên thành từng tiếng ú ớ vô nghĩa.

Không chịu nổi, gã cao gầy kia vội lom khom bò dậy, hắn với tay lấy chiếc hộp bao cao su màu hồng phấn gần đó. Xé vội lớp vỏ hình giọt nước, hắn nhanh nhẹn lồng chiếc bao gân gai vào dương vật của mình rồi đút một phát thật sâu thật mạnh vào giữa hai khe thịt đã ướt nhoẹt trơn tuột ấy. Mùi thơm thoang thoảng của hương dâu sực lên kích thích không ngừng, Phương buông con cu của gã trọc ra, khẽ thốt lên “Ớ ớ” theo từng cú đẩy nhẹ nhàng của gã. Gã trọc tiếp tục đẩy đẩy hông vào miệng Phương, chị há miệng ngậm lút cán hắn, trong khi gã kia bắt đầu tăng tốc, dập từng cái thật nhanh thật mạnh. Phương bắt đầu sung sướng, hai chân chị quặp lấy hông gã. Gã liền tóm lấy một chân chị, giơ lên đặt vào vai mình để có thể thâm nhập vào sâu nhất.

– Sướng chưa? Thế này có sướng hơn hôm qua không?

Không chịu nổi, Phương buộc phải nhả con cu trong miệng ra, rên la không ngừng, nhưng tay chị vẫn liên tục tuốt cho gã trọc để không đứt quãng khoái cảm của hắn.

– A, a, a, em sướng, em sướng quá… – chị Phương la hét.

Cặp chân của Phương vừa dài vừa thẳng lại trắng mịn không tì vết khiến gã cao gầy thèm thuồng không chịu nổi. Hắn cứ mân mê hôn liếm bàn chân chị rồi ôm lấy đà để vào thế như đang chẻ tre. Phương chỉ biết rên rỉ ư ử trong cổ họng vì sướng. Và sau mỗi đợt tấn công kinh hoàng hắn, mông chị lại nẩy lên theo cơn co giật vì cực khoái.

Gã cao gầy kia thốt lên một tiếng nhẹ bẫng, rồi thở mạnh. Hắn từ từ kéo ra con cu với chiếc bao lủng lẳng đựng tinh trùng của mình, rồi nằm vật sang một bên thỏa mãn. Gã trọc bấy giờ mới xuống thế chỗ cho hắn. Gã thong thả lấy một chiếc bao khác đeo vào. Chính thoáng nhìn thấy tên hiệu BcsTSTV in trên vỏ hộp màu hồng phấn ấy.

Gã trọc thô bạo túm lấy eo Phương, rồi lật ngược chị dậy. Phương lồm cồm nằm sấp, chổng mông hướng về phía gã trọc. Từ mép cửa mình của chị vẫn đang nhểu từng giọt dâm thủy xuống đệm. Gã trọc có cái đầu nấm khá to nên mặc dù lỗ âm đạo của Phương vừa bị kéo giãn ra bởi gã cao gầy kia, nhưng cái đầu nấm của gã vẫn bị kẹt lại ngay ở cửa. Âm đạo của Phương lần đầu được đón nhận một cái dương vật to và dài đến thế khiến chị bị nong căng ra hết mức. Cảm giác căng tức, lại vừa bị kích thích khi đầu khấc khổng lồ của gã trọc chạm vào cổ tử cung làm Phương như bị điểm trúng huyệt đạo, toàn bộ dây thần kinh trong người chị đều bị tê liệt. Chị con người tận hưởng cảm giác sung sướng cực độ như lần thứ hai được phá trinh. Gã trọc đủ kinh nghiệm, biết con mồi đã dính tên liền thừa cơ bồi vài cú chạm trúng tử cung. Phương la hét vì sung sướng, vểnh mông cao hơn cho cây nấm kia vào sâu bên trong.

– Cái con đĩ này, hôm nay anh sẽ cho mày biết!

Cơ thể thon nhỏ của Phương cứ thể chuyển động theo nhịp ra vào của gã trọc, chị ngoan ngoãn tạo thế để gã có thể doggy dễ dàng nhất, nghĩ hắn chỉ nhấp vài cái là sẽ xong. Chẳng ngờ gã cứ dập liên tục không biết mệt mỏi. Phương cảm nhận rõ những cái gai tròn trên vỏ bao cao su cứ mài miết trong âm đạo mình, không chịu nổi lâu, chị nằm dài xuống giường như trườn trên bãi cát. Gã trọc không bị làm khó mặc dù khi khép chân lại mông của Phương cao lên kẹp chặt dương vật khiến hắn rất khó đút vào.

Gã trọc trườn người trên bờ mông căng và tấm lưng cong mượt mà của Phương. Lúc này cả cơ thể hắn đè nặng, cọ xát liên tục vào cơ thể Phương khiến chị căng cứng người ra. Chị liên tục chuyển động mông để giữ nhịp cho dương vật của gã trọc ra vào, cọ xát nhiều nhất có thể. Gã trọc dập một cách điệu nghệ, tốc độ và cường độ cứ thể nhanh và mạnh dần để Phương nhanh chóng bắt lấy khoái cảm. Khi vừa thấy có cảm giác muốn xuất, hắn lại đổi tư thế và chuyển sang kích thích những điểm khác trên người Phương. Cứ như thế một lúc khá lâu, gã trọc mới rú lên thỏa mãn.

Nãy giờ vẫn lén lút theo dõi cuộc truy hoan của cả ba mà trước giờ chỉ được nhìn qua phim ảnh, Chính vô thức đưa tay xuống dưới quần nắm chặt con cu của chính mình mà sục lên sục xuống. Tiếng gầm rú trong cơn phát tiết của gã trọc khiến cậu sực tỉnh. Cậu hoảng hốt, vội rời đi trước khi bị chị Phương phát giác.

Chính chạy ra ngoài đường, hai má cậu nóng phừng phừng. Cậu đứng sững lại rồi ngoái nhìn vào trong sân nhà chị Phương. Trong lồng ngực của Chính có một cảm giác căng tức rất khó tả. Cảm giác uất nghẹn như khi Chính nghe thấy tiếng cười lảnh lót của Tú Anh khi đang trong lòng tên Hùng Chó. Trong cùng một ngày, một người con gái mà cậu yêu, một người phụ nữ mà cậu thương mến, lại đều lừa dối cậu, phản bội cậu. Cô ả Tú Anh kia dù sao cũng chỉ quen biết Chính thời gian học ở trường, nhưng chị Phương đã gắn bó với cậu từ thuở ấu thơ, sao chị lại nhẫn tâm làm thế với cậu? Một cảm giác chua chát xộc lên cổ họng Chính. Cậu quên mất là cậu không có tư cách gì để trách chị. Chị Phương cần tiền để trang trải cuộc sống, để gửi về nuôi đứa con nhỏ ở dưới quê quanh năm đau ốm. Thành phố này vẫn được coi là chốn hoa lệ, nhưng như người ta vẫn thường nói, hoa cho người giàu, lệ cho kẻ nghèo. Những người không có học vấn đầy đủ, cũng không có nổi sức lực bền bỉ như chị Phương, rốt cuộc cũng chỉ có thể đem tấm thân của mình ra để đổi lấy cơm ăn, áo mặc, thuốc men cho con. Chính cắn răng đấm mạnh vào vách tường một cách căm phẫn. Cậu oán hận bản thân. Lần đầu tiên trong đời, cậu nhận thấy sự vô dụng của mình một cách rõ ràng nhất không gì biện hộ nổi. Cậu liên tục giáng những cú đấm, như đang trút đi tất cả sự bất lực của mình.

CẬU CHỈ LÀ MỘT KẺ VÔ DỤNG!

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Thông tin truyện
Tên truyện Nam sinh may mắn
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Some, Truyện sex cưỡng dâm
Tình trạng Truyện đã hoàn thành
Ngày cập nhật 15/06/2023 08:33 (GMT+7)

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Chinh phục gái đẹp – Chương 7 - Dịch giả Meode
Về việc bổ nhiệm Lương Văn Tường, trung ương vẫn rất xem trọng, dự định tới tham dự là một cục phó tổ chức cán bộ của trung ương, nhưng cuối cùng không biết nguyên nhân gì, chính cục trưởng Hà Xuân Sinh tự mình đến tỉnh Trung Nam. Cuối cùng, Lương Văn Tường được chính thức bổ nhiệm...
Phân loại: Truyện sex dài tập Tuyển tập Chinh phục gái đẹp
Thiên Bảo Chi Mệnh
“Brừm... Ặc... Ặc” Một chiếc xe hơi liên tục khởi động rồi lại chết máy trên một con đường vắng vẻ, xung quanh chỉ có màn đêm đen không có lấy một ánh đèn. Xen lẫn giữa màn đêm đen ấy là tiếng côn trùng bay vo ve, thỉnh thoảng lại có tiếng ồm ộp của những con ếch vang lên...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện Đô Thị
Ngọc ngà Châu báu
Con không muốn làm bác sĩ, con cũng chả hứng thú làm cô giáo. Đừng bắt ép con nữa. Hãy cho con theo đuổi đam mê của con chứ. Mày nghĩ mày sống được với cái đam mê làm diễn viên của mày không con. Cái nghề mà phải trông chờ vào thời cuộc. Lận đận nhiều sóng gió. Nhưng đó là điều con muốn...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ lỗ đít Thầy đụ trò Truyện bú cặc Truyện bú vú Truyện sex học sinh
Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Phim sex thủ dâm - Truyện người lớn - TruyenDu.com - HentaiVN - Truyện hentai không che - Facebook admin

Thể loại





Top 100 truyện sex hay nhất

Top 4: Cô giáo Mai
Top 5: Cu Dũng
Top 14: Số đỏ
Top 22: Thằng Đức
Top 25: Gái một con
Top 30: Thằng Tâm
Top 41: Cô giáo Thu
Top 43: Vụng trộm
Top 52: Xóm đụ
Top 66: Diễm
Top 72: Tội lỗi
Top 74: Dì Ba
Top 76: Tình già
Top 77: Tiểu Mai
Top 79: Bạn vợ
Top 85: Mợ Hiền
Top 90: Tuyết Hân